Cơn đau thấu xương khiến Sỏa Bưu vã mồ hôi hột, đầu óc gã rối như tơ vò, nhất thời chẳng biết phải trả lời thế nào. Nhưng Phương Sâm Nham dường như cũng không định đợi gã trả lời. Hắn gập gối đè nghiến lên sống lưng gã, túm chặt lấy tóc rồi đập thật mạnh mặt Sỏa Bưu xuống nền bê tông cứng ngắc!
…………….
Ba tên tay sai ở lại canh gác dưới lầu vốn chỉ là những nhân vật râu ria dưới trướng Hoa Sam Phi. Nói trắng ra, chúng là hạng tép riu không lên nổi mặt bàn, chỉ chuyên làm trò reo hò cổ vũ, thế nên chẳng lọt vào mắt Sỏa Bưu, cũng chẳng được Hổ ca coi trọng. Thấy Sỏa Bưu định ăn mảnh, bọn chúng chỉ dám giận mà không dám nói. Có điều đứng chờ dưới này cũng chán ngắt, trong lòng lại như có hàng trăm con kiến bò qua bò lại, vừa hoang mang vừa sốt ruột. Chỉ có Phấn Tràng Tứ, kẻ hay cằn nhằn và thích buông lời quái gở nhất đám, bĩu môi nói:
"Không lên đó khéo lại là chuyện tốt. Thằng nhãi Nham Tử đó tà môn lắm. Tụi mày nghĩ xem, Hổ ca theo anh Hoa Sam cũng cả chục năm rồi, mưa bom bão đạn gì mà chưa từng trải qua? Hừ! Vậy mà bị một dao đâm xuyên từ bụng lên tận họng, đến lưỡi còn nếm được cả mũi dao cơ mà. Bưu ca dẫn ba người lên đó, chưa biết chừng... chậc chậc."
Nói đến đây, Phấn Tràng Tứ vội ngậm miệng, bởi chính gã cũng thấy giả thiết này quá mức khó tin. Đúng lúc ấy, trên lầu chợt truyền đến một tiếng thét thảm thiết! Ba tên bên dưới nhìn nhau trân trối, hồi lâu sau Hỏa Tử – kẻ nhát gan nhất – mới run rẩy cất tiếng:
"Tiếng... tiếng này hình như là của Khải ca mà."
"Nói bậy!"
"Đừng có nói gở!"
Hai tên còn lại vừa sợ vừa ngờ vực, giận dữ mắng:
"Rõ ràng là thằng chết tiệt kia bị đánh nên mới hét thảm thì có!"
Thế nhưng rất nhanh sau đó, tiếng thét thảm thiết lại vang lên lần nữa. Lần này thì rành rành là tiếng kêu gào đau đớn đến lạc cả giọng của Bưu ca. Ngay sau đó là những âm thanh "bồm bộp" trầm đục của da thịt va đập vào vật cứng truyền đến. Tiếng động ấy vang lên rất có nhịp điệu, lại sắc lạnh như xuyên thấu màng nhĩ, khiến cả ba tên không kìm được mà rùng mình run sợ. Chẳng rõ là vì rét buốt hay sợ hãi, trên người chúng cứ thế nổi hết cả da gà.
Bỗng nhiên, một khung cửa sổ ở tầng ba "choảng" một tiếng vỡ tan tành. Giữa những mảnh kính vỡ bay tứ tung, một bóng đen bị quẳng thẳng xuống, rơi đánh "uỵch" một tiếng vào vũng bùn lầy phía dưới. Bóng đen này chỉ cách ba tên kia chừng năm sáu mét, khắp người đầm đìa máu tươi, nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra vóc dáng vạm vỡ lúc trước. Tóc gã dường như bị người ta giật mạnh một cách thô bạo, trên đầu có nhiều chỗ sưng vù thấy rõ, tóc tai lởm chởm. Còn gương mặt của bóng đen kia thì đã biến dạng hoàn toàn, răng, mắt, tóc tai cùng máu thịt lẫn lộn thành một đống, trên gò má dường như còn dính nửa cái lưỡi bị cắn nát, trông chẳng khác nào cả khuôn mặt vừa bị chà xát thật mạnh trên mặt đất thô ráp suốt mấy trăm mét!
Nhìn bộ dạng thê thảm nhường này, thật khó mà tưởng tượng nổi đây chính là Bưu ca khí thế bừng bừng sải bước vào tòa nhà lúc trước. Nếu không phải gu ăn mặc của Bưu ca quá mức dị hợm khi khoác áo cổ Tàu phối cùng dép xỏ ngón, thì nhất thời đám đàn em cũng chẳng thể nhận ra nổi. Ngay sau đó, lại có thêm hai bóng đen nữa bị ném xuống, chính là xác chết của Nhuyễn Phạn Khải và Tiểu Ninh. Nét mặt của cả hai đều vặn vẹo đầy vẻ kinh hoàng, chết không nhắm mắt.
Nhìn ba cái xác đẫm máu trước mặt, cả ba tên dưới lầu cùng dâng lên cảm giác hoảng loạn tột độ. Lồng ngực chúng như bị một tảng đá nặng trịch đè lên, đến thở cũng không ra hơi. Lúc này, Phương Sâm Nham mới lộ diện ở ban công tầng hai. Hắn khoanh tay trước ngực, dáng vẻ ung dung mà lạnh lùng, từ trên cao bình thản nhìn xuống bọn chúng. Bỗng nhiên, hắn nở một nụ cười lạnh lẽo, đưa tay phải lên làm một động tác cứa cổ đầy ngông cuồng!Hành động này lập tức khiến ba gã tay sai đang đứng chết trân dưới lầu giật nảy mình, cứ như bị ai cầm dao đâm mạnh vào lòng bàn chân. Cả ba không hẹn mà cùng ré lên quái dị, rồi chia nhau cắm đầu bỏ chạy. Thế nhưng, điều này lại trúng ngay ý đồ của Phương Sâm Nham. Hắn dứt khoát nhảy phốc từ tầng hai xuống, nhắm thẳng hướng Phấn Tràng Tứ mà đuổi theo! Tính toán của ba tên này nghe thì rất hay ho: ba người chạy ba ngả, cùng lắm Phương Sâm Nham cũng chỉ tóm được một đứa. Nhưng bọn chúng lại quên béng mất một chuyện: đó chính là thể lực của bản thân!
Ban nãy, ba gã này đã phải đội mưa lội bùn rượt theo Phương Sâm Nham suốt mấy cây số, lại còn thở hồng hộc chạy lên chạy xuống lầu, giữa chừng đến nửa ngụm nước cũng chẳng được uống. Cho dù có đứng nghỉ dưới lầu được chục phút, nhưng trong cái cảnh vừa đói vừa rét như thế, chúng hồi phục được bao nhiêu thể lực cơ chứ? Phương Sâm Nham đuổi theo chưa đầy ba mươi mét đã phóng người lao tới, tung đòn siết cổ giết chết ngay Trịnh Toàn – kẻ chạy nhanh nhất đám. Sau đó, hắn quay ngoắt sang hướng tây đuổi thêm chừng trăm mét, dễ dàng đánh ngất Phấn Tràng Tứ lúc này đã chẳng còn chút ý chí chiến đấu nào. Cuối cùng, hắn mới quay sang tóm Hỏa Tử. Tên này lại càng phế hơn, vừa thấy Phương Sâm Nham áp sát là đã cuống cuồng hoảng loạn, hai chân mềm nhũn, dứt khoát quỳ sụp xuống đất khóc lóc thảm thiết.
Đến đây, toàn bộ đám đàn em do Hoa Sam Phi phái tới truy sát Phương Sâm Nham đã bị diệt sạch. Hai kẻ duy nhất còn sống sót là Phấn Tràng Tứ đang ngất xỉu và Tiểu Ninh đã bị dọa cho vỡ mật.
Phương Sâm Nham hít sâu một hơi rồi thở ra, trong lòng dâng lên cảm giác sảng khoái khó tả như vừa được trút bỏ mọi gánh nặng. Hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn đang dâng trào trong cơ thể, một cỗ dã tâm hừng hực bùng cháy. Ngay sau đó, hắn nhận được một loạt thông báo từ Mộng Yểm ấn ký:
"Bạn đã chiến đấu kịch liệt trong thế giới thực: Điểm sức mạnh +1."
"Bạn đã chiến đấu kịch liệt trong thế giới thực: Điểm nhanh nhẹn +1."
"Bạn vẫn tiếp tục chiến đấu sau khi bị kẻ địch tấn công trong thế giới thực: Điểm thể lực +1."
Nhìn loạt thông báo này, Phương Sâm Nham lại khá bình tĩnh. Bởi lẽ từ trước đó hắn đã nắm được một vài thông tin: ở giai đoạn đầu, chỉ số cá nhân của khế ước giả sẽ tăng trưởng nhanh chóng như vậy. Thế nhưng chỉ cần trải qua thêm vài thế giới nữa, sự tăng trưởng tự nhiên này sẽ hoàn toàn đình trệ, khi ấy chỉ có thể dựa vào điểm thuộc tính kiếm được trong Mộng Yểm thế giới để cường hóa.
Trở thành khế ước giả cũng đồng nghĩa với việc tiềm năng trong cơ thể đã được đánh thức hoàn toàn. Nếu tích cực rèn luyện và chiến đấu, tiềm năng ấy sẽ không ngừng được khai phá nhanh chóng cho đến khi chạm mốc giới hạn của cơ thể người bình thường. Đến giai đoạn này, một khế ước giả hoàn toàn có thể coi như phiên bản tổng hợp của nhiều nhà vô địch thế giới, đạt tới giới hạn tối đa mà thể xác con người có thể chạm tới trên mọi phương diện. Một khi đã bước tới ngưỡng này, dù khế ước giả có rèn luyện hay chiến đấu ra sao đi nữa, điểm thuộc tính cá nhân cũng chẳng thể tăng thêm dẫu chỉ là nửa điểm, bởi tiềm năng thể chất của con người đã bị khai phá cạn kiệt. Lúc bấy giờ, cách duy nhất để tiếp tục nâng cao thực lực là dựa vào những điểm năng lực cơ bản thu được trong Mộng Yểm thế giới.
Tốc độ tăng trưởng nhanh chóng ở giai đoạn đầu này cũng là một cơ chế bảo vệ mà Mộng Yểm không gian dành cho các khế ước giả, nhằm giúp họ lớn mạnh thật nhanh, từ đó sớm thích nghi với Mộng Yểm thế giới vô cùng hung hiểm. Việc khế ước giả khi mới bước vào không gian được nhận thêm 1.5 lần điểm thuộc tính cơ bản vừa mang ý nghĩa bảo vệ người mới, đồng thời cũng giúp họ làm quen trước với những biến đổi của cơ thể mình.Phương Sâm Nham vừa ngẫm nghĩ những điều này, vừa nhanh tay trói gô Phấn Tràng Tứ và Hỏa Tử lại. Lúc này, cả hai tên đều đang vừa lạnh vừa đói, bị nỗi sợ hãi và cái rét hành hạ đến mức toàn thân run lẩy bẩy. Ánh mắt chúng đầy vẻ bất lực và hèn nhát, làm gì còn chút sức lực nào để phản kháng. Sau khi trói chặt hai kẻ này, Phương Sâm Nham xách tên nhát gan nhất là Hỏa Tử ném vào gian xưởng bên cạnh. Hắn lặng lẽ nhìn gã một hồi lâu, mãi đến khi Hỏa Tử sợ sởn gai ốc, bật khóc thảm thiết, hắn mới thản nhiên lên tiếng:
"Mày muốn chết, hay muốn sống?"
Nghe thấy câu này, Hỏa Tử chẳng khác nào kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, lập tức bộc phát ra một luồng sức mạnh chưa từng có, vùng vẫy gào khóc:
"Đương nhiên là muốn sống rồi! Anh Nham tha mạng cho em, chuyện này không liên quan gì đến em đâu! Người của tàu Phúc Viễn các anh, em chưa hề đụng tới dù chỉ là một ngón tay!"
Phương Sâm Nham gằn giọng:
"Tao đương nhiên biết mày chưa đụng vào, nếu không mày nghĩ mình còn sống được tới bây giờ sao? Khai hết tất cả những gì mày biết về Hoa Sam Phi ra đây. Lát nữa tao sẽ sang đối chứng với thằng Phấn Tràng Tứ. Nếu lời của hai đứa mày mà có chỗ nào mâu thuẫn..."
Nói tới đây, khóe miệng Phương Sâm Nham khẽ nhếch lên một nụ cười tàn độc rồi im bặt. Hỏa Tử rùng mình một cái, chợt nhớ tới khuôn mặt be bét máu thịt đầy kinh hãi của Bưu ca, vội vàng gật đầu lia lịa như giã tỏi:
"Em nói, em khai hết!"
Nửa tiếng sau, Phương Sâm Nham từ trong gian xưởng bước ra. Hắn đương nhiên đã lấy được thứ mình cần. Phấn Tràng Tứ trước kia từng tát Đại Tứ thúc một bạt tai, thế nên Phương Sâm Nham đã chặt đứt một bàn tay của gã; còn Hỏa Tử lại vô cùng may mắn giữ được mạng lành lặn. Tuy nhiên, nét mặt Phương Sâm Nham trông chẳng hề nhẹ nhõm chút nào, bởi hắn nhận ra mình rốt cuộc vẫn đánh giá thấp thực lực của Hoa Sam Phi. Tên này hiện tại đã thăng tiến từ vị trí cốt cán lên thành đường chủ của Quỷ Tử bang, quan hệ với đại ca trong bang là Hắc Quỷ Đông cũng từ cấp dưới chuyển thành ngang hàng. Nói cách khác, dẫu cho Tây Đệ có chết ở thị trấn thì Hắc Quỷ Đông cũng chẳng thể làm gì được gã.
Dù trước đây Phương Sâm Nham không lăn lộn chốn giang hồ, nhưng ít nhiều cũng từng nghe ngóng được vài bí mật về Quỷ Tử bang. Một khi Hoa Sam Phi đã leo lên chức đường chủ, quyền lên tiếng của gã trong bang hiển nhiên sẽ tăng vọt. Nếu xảy ra tình huống khẩn cấp, việc gã điều động một số tay súng từ bên phía Việt Nam sang cũng không phải là chuyện bất khả thi. Đối với Phương Sâm Nham mà nói, đây rõ ràng là một tin tức vô cùng tồi tệ.



